Mới nhất

Kỷ lục sống lâu nhất trên tàu vũ trụ được thiết lập do bác sỹ người Nga có tên Valeri Polyakov, người đã ở trên trạm Mir từ 8/1/1994 tới tận 22/3/1995 (437 ngày, 58 phút, 16 giây). Những người Nga cũng là những người ở trên các trạm vũ trụ lâu nhất để nghiên cứu sự tác động của tình trạng không trọng lượng với sức khỏe của con người. Ngay từ lâu, người ta đã biết rằng để có thể sống lâu dài trong không gian cách xa Trái đất, họ và cơ thể của họ phải có khả năng làm quen được với tình trạng không trọng lượng. Do được sinh ra trên Trái đất, cấu tạo cơ thể của con người được sinh ra với khung xương vững chắc để trụ lại được với lực hút của Trái đất. Trong khi đó, ở ngoài không gian vũ trụ không hề có lực hút này, do vậy xương của các phi công sẽ dần dần thoái hóa và có thể có khả năng bị vỡ vụn bất cứ lúc nào nếu họ ở trên các trạm vũ trụ quá lâu.
Trong những ngày đầu tiên khi nghiên cứu về sự ảnh hưởng của tình trạng không trọng lượng lên cơ thể con người, những người Mỹ đã tin rằng con người chỉ có thể sống lâu nhất là 9 tháng trong tình trạng không trọng lượng trước khi xương của họ bị thoái hóa trầm trọng. Tuy vậy, những người Nga (đặc biệt như bác sỹ Valeri Polyakov) có thể sống trên các trạm vũ trụ lâu hơn 1 năm. Với khẩu phần dinh dưỡng 3000 calories một ngày + chế độ tập luyện thường xuyên, họ có thể sống được lâu hơn so với mốc 9 tháng của người Mỹ. Tuy vậy ngay cả khi đã tập luyện, thông thường các nhà du hành vũ trụ ở lâu trên các trạm vũ trụ khi quay lại Trái đất cũng phải mất ít nhất là vài ngày để khôi phục lại khả năng đi + đứng một cách thăng bằng như người bình thường.
Theo Báo mới

Cây guitar điện thủa sơ khai có lẽ đã được tạo ra từ cảm hứng của George Beauchamp (1899-1941) với những cây guitar Hawaii. George vốn là một nhạc công chơi nhạc Hawaii đã cùng với Adoplph Rickenbacker (1886-1939) tạo ra cây guitar điện đầu tiên trên thế giới được đặt tên là “Frying Pan”.
Tuy vậy, người có công lớn nhất trong việc phát triển guitar điện có lẽ là Les Paul (1915-2009). Là một nhạc sỹ và người chơi nhạc jazz và blues, Paul cảm thấy mệt mỏi với những cây guitar cũ và tự mình chế tạo ra một cây guitar mới theo ý mình. Nhận thấy rằng âm thanh có thể khuếch đại nhờ các thiết bị điện tử, Paul đã làm mỏng hộp âm đi rất nhiều. “The Log”, cây guitar điện đầu tiên của Paul đã không tạo ra được ấn tượng lắm với mọi người xung quanh nhưng đến thập niên 50, thập niên của Rock n Roll thì guitar điện mới thực sự được bùng nổ.
Bên cạnh những nghiên cứu của Paul, Leo Fender (1909-1991) cũng đã có những sáng tạo riêng của mình và góp phần vào việc đưa guitar điện phổ biến rộng hơn. Giờ đây, bất cứ một cậu bé nào có được một cây đàn mang tên Fender đều chắc hẳn sẽ rất sung sướng, đặc biệt là cây Fender Stratocaster.

Theo Báo mới

Hiện tượng sét tự nhiên
Đây là một trong những câu hỏi mà ai cũng đã từng suy nghĩ khi gặp sấm chớp. Thường thì bạn nhìn thấy chớp hoặc sét rồi một lúc sau (thường là một đến vài giây) sẽ thấy tiếng sấm. Hồi bé, tôi còn hay bịt tai lại mỗi khi nhìn thấy sét để khỏi phải nghe thấy tiếng sấm sau đó. Vậy có phải là ở trên trời thì sấm và sét được tạo ra không cùng nhau, sét được tạo ra trước, sấm được tạo ra sau nên chúng ta mới nhìn thấy sét trước khi nghe thấy sấm hay không?

Ngay từ cách đây 2300 năm, Aristotle đã nghĩ rằng sấm được tạo ra khi có một khối không khí bị “giam hãm” trong các đám mây được giải phóng ra. Sau đó, sét mới được hình thành do khối không khí này bị đốt cháy và do chúng ta nhìn thấy sét trước nên chúng ta nghĩ rằng sét tạo ra trước. Tuy nhiên, sau đó thì con người lại cho rằng đương nhiên sét được tạo ra trước bởi chúng ta nhìn thấy nó trước.
Cho tới ngày nay, các nhà khoa học đã giải thích được rằng sấm và sét được tạo ra cùng một lúc. Sét là hiện tượng phóng điện giữa các điện cực trái dấu (đám mây và mặt đất). Không khí xung quanh vụ phóng điện này có sức nóng lên tới 50000 độ F (tức là gấp 5 lần nhiệt độ tại bề mặt của mặt trời). Sức nóng đột ngột này tạo ra một chấn động mạnh trong không khí xung quanh và truyền tới tai chúng ta và cái mà chúng ta gọi là sấm chính là sự lan truyền chấn động này.
Vậy tại sao chúng ta lại nhìn thấy sét trước khi nghe thấy sấm? Đơn giản là do vận tốc của âm thanh nhỏ hơn rất nhiều so với vận tốc ánh sáng. Ánh sáng đi với vận tốc xấp xỉ 300.000 km/s, trong khi đó tốc độ âm thanh trong không khí chuẩn có 344 m/s. Do đó, tuy cùng diễn ra tại một thời điểm và địa điểm nhưng ánh sáng lại đi tới chúng ta nhanh hơn rất nhiều so với âm thanh.
Bạn cũng đã biết rằng cứ 10 người bị sét đánh thì chỉ có 1 người vĩnh biệt chúng ta mà thôi. Nếu bạn thích tính toán, hãy thử giải bài toán xem nếu như chúng ta biết được khoảng cách về thời gian (tính bằng giây) giữa việc chúng ta nhìn thấy sét và chúng ta nghe thấy sấm thì liệu chúng ta có tính được khoảng cách từ chỗ chúng ta đang đứng cho tới chỗ xảy ra hiện tượng sét đánh hay không nhé?
Theo Báo mới